Không chỉ sống chung với mẹ chồng , hàng ngày Hương còn phải đối mặt với một bà chị dâu thành đạt sang chảnh hơn mình gấp nhiều lần. Vì thế cuộc sống làm dâu của cô trở nên găng, sức ép hơn bao giờ hết bởi lúc nào cô cũng bị mẹ chồng mang ra so sánh. Đã có lúc cô tưởng như mình bị trầm cảm tới nơi, nào ngờ mọi gian nan ấy đều đã chấm dứt chỉ nhờ vào một hành động nhỏ của cô chiều hôm đó.
Hương tâm can, Lâm - chồng cô có 2 anh em trai, Lâm là út, anh trưởng của anh cũng đã lấy vợ sinh con, cả thảy đều sống chung trong một căn hộ 5 tầng rộng 60m của cha mẹ Lâm. Được cái nhà rộng, mỗi gia đình sinh hoạt một tầng, phân chia rõ ràng như thế cũng thoải mái, không chật chội gì.
Có điều mẹ Lâm là người khó tính khó nết, hay xét nét con dâu. Đặc biệt bà ưa vật chất, thành ra sống với bà Hương khá vất vả. Nhất là chị dâu cô lại là người thành đạt, kiếm nhiều tiền hơn cô nên mẹ Lâm luôn có sự so sánh giữa 2 nàng dâu.
Ảnh minh họa
Hương kể, vì ở chung 3 gia đình nên mẹ chồng Hương quy định hàng tháng mỗi nhà phải nộp cho bà 4 triệu tiền ăn uống sinh hoạt. Vợ chồng cô đều làm văn phòng, tiền lương không đáng là bao lại đang nuôi con nhỏ nên cô cũng chỉ góp đúng khoản mẹ chồng quy định. Song hàng ngày cô luôn chủ động cơm cháo, dọn dẹp nhà cửa giúp bà.
Ngược lại chị dâu cô thì đi tối ngày nhưng vì có điều kiện hơn nên tháng nào cũng đưa cho bà 6, 7 triệu, thảng hoặc còn mua xống áo, giày dép, thuốc bổ biếu khiến mẹ Lâm yêu quý lắm. Nhiều lúc trước mặt Hương, bà xa xôi: "Cùng mất đồng bạc đón rước mà sao khác nhau quá trời".
Hương bảo không ít lần cô phải rơi nước mắt trước những lời móc máy, so sánh của bà. Nhưng nghĩ phận làm con, cô cứ sống hết mình, tận hiếu với nhà chồng, còn bà đối xử thế nào cô cũng chịu.
Đến dạo đó, bệnh đau đầu của mẹ Lâm bị tái phát, bà mất ngủ nhiều nên nhìn lúc nào cũng bơ phờ mỏi mệt. Chị dâu Hương đi sớm về muộn suốt, biết mẹ chồng ốm nhưng mải việc nên thi thoảng chỉ rẽ vào phòng hỏi han sơ sài, biếu bà một vài triệu rồi lại đi. Song mẹ chồng cô lại cảm kích điều ấy.
Còn Hương ngày nào cũng ở bên lo thuốc thang, cơm cháo tẩm bổ cho bà thì bà lại mặc định đó là chuyện hẳn nhiên cô phải làm. Thậm chí nhiều lúc đang ngồi xem tivi, nhìn thấy con dâu vào bà lại mang tiền ra đếm rồi thủng thỉnh buông câu: "Đấy, sáng ngày dâu lớn đã cho tiền tiêu vặt cả tháng rồi ra", làm Hương nghe mà nghẹn lòng nhưng cũng chỉ lặng im quay ra.
Đến hôm ấy, mẹ Lâm đi chơi về, gọi không thấy dâu út đâu bà mới về phòng định nằm nghỉ. ai ngờ vừa bước tới cửa bà lại thấy Hương đang lụi hụi nhét gì đó vào gối của bà. Tưởng cô tìm tiền của mình nên bà hắng giọng quát: "Cô làm cái gì thế?" .
Ảnh minh họa
Tiếng mẹ chồng làm Hương giật mình người quay ra, cô mỉm cười đáp: "À, con thấy mấy chị cơ quan bảo những người bị đau đầu mãn tính mà nằm gối lá ngải sẽ đỡ nhiều. Nay được nghỉ nên con tranh thủ ra chợ mua ít lá ngải về xao rồi lồng vào gối cho mẹ nằm xem có đỡ không ấy mà".
Hương kể, lúc nghe cô nói thế, mẹ Lâm đứng ngây người nhìn con dâu không chớp mắt. Một lát sau bà mới ậm ừ đáp: "Vậy hả, cảm ơn con. Để mẹ nằm thử xem thế nào".
Hương kể, đó là lần trước hết mẹ chồng nói với cô 2 tiếng cảm ơn. Đặc biệt sáng hôm sau vừa ngủ dậy bà đã xuống dưới nhà kể với cô là nằm gối lá ngải thơm mà nhẹ đầu, cảm giác rất dễ chịu. Hương cũng không biết gối lá ngải có thật sự có tác dụng như bà nói hay chỉ là cách bà cảm ơn, cổ vũ con dâu. Song dù là thế nào Hương cũng cảm thấy hạnh phúc vô độ. Tuyệt hơn, quan hệ mẹ chồng nàng dâu của cô đã được cải thiện từ đấy.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét