"Rơi xuống từ trời những sắc lá vàng phai
Giọt nước mắt của mùa đông lạnh lẽo
Chiều đã xuống trên mặt người khô héo
nhân gian đẹp và buồn
Ngân lên từ những sợi dây đàn
Tiếng run rẩy mười ngón tay gầy guộc
Tiếng im lặng cặp kính tròn ngờ ngạc
Trái tim yêu và đau
Người đến từ đâu
Và sẽ đi về đâu
Người làm lụng trên cánh đồng mệt mỏi
Giữa hoang vu người cất lên tiếng gọi
Sỏi đá trăm năm dội tiếng con người
Người đứng cao hơn mọi thành kiến trên đời
Giữa đồng loại như một người xa lạ
Ôm cây đàn như vác cây xa giá
Người lạc loài ngay chính giữa quê hương
khước từ hận thù người hát tiếng thương xót
Chạy trốn trơ trọi người tìm vào giấc mộng
Người học cách sống chung cùng vô vọng
Người vỗ về từng ngọn cỏ xót xa
Ngủ đi, ngủ đi những dục vọng mù loà
Ngủ đi, ngủ đi những lọc lừa, phản phúc
Ngủ đi, ngủ đi những trái tim tan nát
Ngủ đi, ngủ đi tàn tã những hình hài ...
Người hát rong của thế kỷ hai mươi
Giờ đã hết, năm đã cùng, tháng tận
Mắt đã mờ, máu trong tim đã cạn
Tay đã buông, gối đã mỏi, chân rời
Người vẫn còn hát mãi không thôi
Yêu và đau, trái tim dường nức nở
Đẹp và buồn, thiên hạ còn nặng nợ
Người là tôi
Hay tôi cũng là người
Người hát rong
Người hát rong ơi".
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sinh thời. Video: Hãng phim Truyền hình TP HCM (TFS).
Khánh Ly hát "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn. Video: Youtube.
Nhân 81 năm ngày sinh cố nhạc sĩ (28/2/1939 - 28/2/2020), VnExpress giới thiệu Người hát rong của thế kỷ hai mươi . Tác phẩm từng được Anh Ngọc in trong tập thơ tình Mạnh hơn vô vọng (năm 2000) - với nhiều sáng tác cùng âm hưởng nhạc Trịnh Công Sơn. Tác giả viết bài thơ tháng 11/2000, biểu lộ tình cảm dành cho Trịnh Công Sơn khi nhạc sĩ còn tại thế.
Bài thơ mô tả tâm thế của Trịnh Công Sơn cùng một lớp người - trong đó có Anh Ngọc - về cách nhìn đời. "Trịnh Công Sơn suốt đời yêu con người, khẩn thiết cuộc sống - nhưng cuộc sống 'đẹp và buồn', nên ông mang trái tim 'yêu và đau'. Tôi ví Trịnh công Sơn như thiên sứ, đến trong cuộc thế này để an ủi, san sớt, nâng giấc con người", thi sĩ Anh Ngọc nói.
Nhà thơ kể ông biết nhạc Trịnh từ ngày 30/4/1975 - khi vào Sài Gòn - và tức tốc ham. Âm nhạc Việt Nam hiện đại lúc đó cốt yếu mang âm hưởng thời cuộc, còn Trịnh Công Sơn viết cho chính mình, phân vua tâm cảnh cá nhân nên đồng điệu nỗi lòng của hàng triệu người.
Nhà thơ Anh Ngọc tên thật là Nguyễn Đức Ngọc, sinh năm 1943 tại Nghi Lộc, Nghệ An. Ông từng là phóng viên báo Quân đội quần chúng. # (từ năm 1973 tới 1979), biên tập viên tùng san Văn nghệ Quân đội (từ năm 1979), hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (từ năm 1980). Ông là tác giả của các tập thơ: Hương đất màu cờ, Ngàn dặm và một bước, Sông Mekong bốn mặt, Điệp khúc vô danh, Thơ tình rút từ nhật ký, Sông núi trên vai, Một con mèo nằm ngủ trên ngực tôi ... Ngoài thơ, ông dịch và viết truyện ký.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét